TT - Tôi sống ở VN được mười tháng, vùng đất này đã để lại trong tôi quá nhiều kỷ niệm và ấn tượng đẹp. Chính vì vậy tôi quyết định sống và làm việc ở đây thêm vài năm nữa, thậm chí tôi còn thuyết phục bạn trai (người Hà Lan) từ một nơi xa xôi tới đây để tổ chức lễ cưới của mình tại Hà Nội vào tuần trước.
Nói là vậy, nhưng vẫn còn đó một vài điều tôi mong muốn sẽ có sự thay đổi tại nơi đây. Điều tôi muốn nói tới nhiều nhất là nhà vệ sinh.
Đầu tiên là nhà vệ sinh tại những quán cà phê ở TP.HCM. Không biết bạn có nhận ra không, nhưng tôi đã có lần vào lộn nhà vệ sinh vì không thể biết được đâu là phòng cho nam, đâu là phòng cho nữ! Trên hai cánh cửa nhà vệ sinh không có dấu hiệu thông báo ghi chữ “nam”, “nữ”, mà chỉ có những nét vẽ hình tượng người nam và người nữ nhưng nhìn rất giống nhau, rất khó phân biệt. Có nơi cánh cửa bên đây là cây kiếm, còn bên kia là cái gương chẳng biết đâu mà lần. Nếu khách nam vào lộn phòng nữ thì điều gì sẽ xảy ra? Ở nước ngoài, hành động này có thể bị xem là quấy rối và sẽ phải đối mặt với những hình phạt thích đáng.
Kế đến là nhà vệ sinh ở những quán nước dọc xa lộ. Thú thật tôi chỉ vô đúng một lần và thề sẽ chẳng bao giờ vô lại lần nữa. Tôi thật sự không hiểu tại sao người ta có thể xây nhà vệ sinh cẩu thả đến mức như vậy! Cửa không hề có chốt, chỉ được che chắn bằng mấy tấm tôn tạm bợ, thậm chí chẳng có nước và có những nơi không hề có cả lavabô, trần nhà... (đây là điều vô cùng kỳ lạ khiến người nước ngoài như tôi ngỡ ngàng). Tôi cũng thường gặp tình trạng này ở một số khu du lịch tại VN như các đảo ở Nha Trang, Vũng Tàu...
Điều cuối cùng, thật tình tôi rất xấu hổ khi nhắc tới, đó là về những dòng chữ “Cam dai bay” xuất hiện rất nhiều tại VN, và nhất là những người đi tiểu vô tư trên đường phố. Hằng ngày, tôi đi làm bằng xe đạp nên dĩ nhiên nếu có ai làm như vậy trên đường thì tôi chẳng biết phải làm sao để né, chỉ biết ráng đạp thật nhanh để không phải thấy cảnh chướng mắt đó.
Kirsten Theuns (người Hà Lan, điều phối viên Tổ chức Giáo dục phát triển tại VN)
CÔNG NHẬT ghi