|
Bỏ quần áo hay bỏ học?
Chloe, một sinh viên đến từ Đại học West Country nói cô phải làm việc trong câu lạc bộ bởi đó là cách duy nhất để có thể kiếm đủ tiền đóng học. Việc của Chloe là trình diễn những điệu nhảy khêu gợi trên... đùi khách hàng.
Chloe cho biết, cô không thấy đây là một việc hay ho nhưng "tôi thà làm việc này còn hơn - bạn tôi làm phục vụ trong nhà hàng mà cả tháng mới kiếm bằng một buổi tối của tôi".
Một sinh viên khác, làm công việc gửi những tin nhắn nóng bỏng, tiết lộ anh làm việc này không phải chỉ vì tiền mà còn vì giờ giấc rất linh động.
Carrie Hale, người điều hành Câu lạc bộ Central Chamber (Bristol, Anh) cho biết, công việc của Chloe là lí tưởng cho sinh viên bởi những việc làm ban ngày hoặc phục vụ bàn thường chẳng kiếm được bao nhiêu.
Học phí không phải là nỗi lo của chỉ sinh viên đại học mà còn của cả những học sinh trung học cuối cấp.
Mới 18 tuổi, chưa tốt nghiệp trung học, Clare đã bước vào ngành công nghiệp "người lớn" khi biết rằng khoản trợ cấp giáo dục của cô bé có nguy cơ bị cắt giảm.
"Em không thể vào đại học nếu không có khoản trợ cấp ấy. Phí đi lại của em đã lên tới 70 bảng/tháng. Em có đi tìm việc nhưng giờ giấc rất bất tiện. Nhiều bạn em đã đi làm ở các cửa hàng và kết cục là phải bỏ học".
Tất cả là vì học phí
Những người trong cuộc cho rằng, chi phí sinh hoạt, học phí tăng cao trong khi trợ cấp giáo dục lại bị cắt giảm là nguyên nhân chủ yếu. Tuy nhiên, Chính phủ khẳng định, họ đã cấp cho sinh viên một khoản hỗ trợ tài chính "hào phóng".
Theo phát ngôn viên của Bộ Giáo dục Anh, ngân sách hỗ trợ tài chính cho những học sinh khó khăn tuổi từ 16 - 19 để giúp các em tiếp tục việc học lên tới 180 triệu bảng/năm. Bà Estelle Hart, nhân viên của Liên đoàn Sinh viên Quốc gia Anh (NUS) cho biết, các khoản cắt giảm của Chính phủ đã tạo áp lực cho sinh viên.
"Sinh viên chọn nhiều cách nguy hiểm để kiếm tiền. Công việc thời buổi này trở nên khan hiếm nên nhiều em đã chọn làm trong các ngành không chính thống như công nghiệp tình dục. Tất cả chỉ đơn giản là để lấy tiền để tiếp tục được đi học", bà Hart nói.
Theo ECP, tổ chức vận động bãi bỏ luật mại dâm và tìm kiếm giải pháp kinh tế, số sinh viên gọi tới xin trợ giúp, tư vấn đã tăng gấp đôi so với năm ngoái. Số lượng cuộc gọi tăng đột biến từ khi Chính phủ công bố mức học phí tại các trường đại học ở Anh lên tới 9.000 bảng/năm tính từ năm 2012.
Theo nghiên cứu của Đại học Kingston, chỉ trong vòng 10 năm, số sinh viên Anh có bạn bè, người quen làm việc trong ngành công nghiệp tình dục để trả tiền học đã tăng từ 3% lên đến 25%.
NUS cho biết, 20% phụ nữ làm vũ công thoát y, chào mời khách trong các câu lạc bộ là sinh viên. Bên cạnh đó, nhiều em còn đánh bạc và tham gia vào các thử nghiệm y tế để kiếm tiền đóng học.
Clare, sau vài năm làm gái gọi đã từ bỏ và lên tiếng cảnh báo về con đường đen tối ấy: "Em làm việc đó để vào đại học, con đường tích cực cho cuộc đời nhưng từ khi bắt đầu em đã trở thành một con người khác. Em đã đánh mất sự tự tin của bản thân và niềm tin tưởng vào nhiều người khác".
(theo BBC/Bee.net)
|