Khởi đăng truyện dài kỳ: Bay ngang qua một đám mây

01/05/2009 11:05:04

Sau khi phát hành tiểu thuyết Quái vật, Trần Thị Hồng Hạnh sang Mỹ theo một học bổng ngắn hạn của trường UMASS. Chị vừa giới thiệu truyện dài mới nhất của mình trên blog cá nhân. Tác phẩm Bay ngang qua một đám mây được chuyển thể từ kịch bản Home of Strangers của tiến sĩ Đoan Nguyễn (Australia). Chúng tôi đã liên lạc với tác giả truyện và tác giả kịch bản, xin phép đưa truyện đăng dài kỳ trên website www.vietkieu.biz và chính thức được hai tác giả chấp nhận.

 

CHƯƠNG 1: CHAVONNE
 
Hẻm vắng. Đêm.
Chavonne đi dọc theo con hẻm tối. Cô băng ngang qua đống vỏ hộp nằm ngổn ngang giữa một đống rác rưởi. Bóng Chavonne nhảy múa chập chờn trên tường. Cô cắm cúi đi. Đôi mắt vô hồn. Mưa nhẹ ướt bờ vai. Chavonne cảm thấy lạnh. Cô kéo tấm khăn choàng trắng lên che bờ vai trần rồi cặm cụi đi tiếp.  
 
 
Á !
Ai đó nắm lấy cổ chân Chavonne. Ngay lập tức, Chavonne phản xạ bằng một cú đá cực mạnh. Bàn tay buông ra. Chavonne bỏ chạy.
Người kia ho sù sụ rồi lết đến bên bức tường.
Tiếng ho làm Chavonne chạy chậm lại.
Cô quay người lại. He hé nhìn. Và sau khi cảm thấy không còn nguy hiểm nữa vì người kia đã nằm bẹp, Chavonne khe khẽ tiến lại gần anh ta. Còn cách anh ta khoảng vài bước chân, Chavonne cúi người, nhặt một khúc gỗ vụn ai đó quẳng ra ngoài đường.
Thận trọng, Chavonne đi từng bước một đến gần người kia.
Vừa đi, hai tay cô vừa vung ra, thủ thế, cánh tay phải cầm khúc gỗ luôn được đặt ở một tư thế sẵn sàng đánh nhau.
Người kia vẫn còn nằm bẹp gí.
Chavonne đến gần.
Người đó bỗng dưng lồm cồm bò dậy. Đó là một thanh niên, da vàng, tóc đen, mũi tẹt, hơi thấp bé nhẹ cân và có vẻ sắp chết đói đến nơi rồi. Chavonne thầm nghĩ như vậy.
 Chavonne giơ khúc gỗ lên.
Người kia ngã lăn đùng ra.
Chavonne hạ khúc gỗ xuống.
-         Ê! Này!
Người kia nằm im.
Chavonne tới gần thêm chút nữa, tay vẫn lăm lăm khúc gỗ:
-         Ê!
Người thanh niên kia vẫn nằm yên.
-         Ê! Anh có sao không?
Người thanh niên động đậy, và mở bừng mắt, đôi mắt nheo lại, hóm hỉnh:
-         Tôi không dễ chết vì bị con gái đá đâu!
Bàn tay cầm khúc gỗ của Chavonne lại giơ lên.
-         Ấy, đừng! Tôi chỉ đùa chút thôi mà!
Chavonne hạ khúc gỗ xuống, mắt cô ánh lên vẻ tò mò.
-         Anh tên gì?
-         Có cần thiết không?
-         Cũng được – Chavonne bình thản.
 
 Cô quen rồi, không tuổi, không tên cũng chẳng sao. Không nói tuổi tên, người ta càng đỡ biết đến họ, đến cha mẹ mình. Cha mẹ á? Một mái ấm à? Mất hết cả rồi.
Người thanh niên đã ngồi dậy hẳn.
-         Sao cô quay lại? – người thanh niên hỏi.
Chavonne nhìn anh ta, không trả lời. Cô cũng ngạc nhiên hỏi chính mình, sao mình lại quay trở lại? Chavonne không biết tại sao.
Có lẽ, tại tiếng rên của anh ta.
Tiếng rên rất giống…
-         Sao anh lại nắm cổ chân tôi?
Người thanh niên cười nhẹ, hơi cay đắng:
-         Tôi chỉ nắm hú họa thế thôi. Không biết là ai, đàn ông hay gay, phụ nữ hay les nữa. Vì sao cô quay lại, cô không sợ gặp biến thái sao?
Chavonne nói nhỏ:
-         Tôi sợ tôi đá anh chết!
Người thanh niên bật cười hóm hỉnh pha chút mỉa mai. Chavonne bỗng dưng, thấy lòng mình xao xuyến vì cái cười này. Cô có cảm giác mình như là trẻ con trong mắt anh ta.
-         Có chỗ trọ nào gần đây không vậy?
Người thanh niên hỏi. Giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn tỏ ra bất cần. Bỗng dưng, Chavonne thấy bực mình.
-         Anh có thể hỏi tôi một cách lịch sự hơn được không?
-         Dạ vâng! Thưa quý cô, quý cô có thể vui lòng cho tôi biết gần đây có một nơi nào có thể ngã lưng được không ạ?
Người thanh niên gằn từng chữ, nét mặt tỉnh như không, khiến Chavonne buồn cười.
Cô phá lên cười khanh khách.
-         Ừ, cô cười như thế, cười như thế mới đẹp. Bao lâu rồi cô không cười như thế vậy?
Chavonne nín bặt.
Cô hơi cúi mặt xuống.
Chân cô gí gí vào một chiếc hộp đựng pizza rỗng. Cô không biết bao nhiêu lâu rồi, cô không cười khanh khách như vậy. Và cả Jenni nữa. Bao lâu rồi, nó không cười như vậy. Có lẽ, rất lâu, kể từ khi mẹ cô đi.
Chân Chavonne vẫn gí gí vào chiếc vỏ hộp bánh pizza rỗng. Cô thở dài. Chavonne đá nó đi.
-         Hỏi khó quá, tôi không trả lời được. – Chavonne nhìn thẳng vào đôi mắt có cái đuôi mắt dài kia- còn anh, bao nhiêu lâu rồi, anh không tìm được một chỗ ngã lưng?
Người thanh niên im lặng.
Đôi mắt đen của anh ta sẫm lại một ánh nhìn buồn tênh. Chavonne mơ hồ nghe cả tiếng thở dài của anh ta. Cô hít một hơi thật sâu
-         Ở đằng kia kìa, có một chỗ
Người thanh niên nhìn Chavonne.
-         Cô có thể dắt tôi đến đó được không?
Chavonne gật đầu.
Cô chìa bàn tay trái ra và cúi người xuống nắm tay người thanh niên.
-         Ối!
Một tiếng kêu đau.
 
Chavonne nhìn kỹ gã thanh niên. Hình như gã có vẻ quen quen.
-         Hình như tôi đã gặp anh ở đâu đó!
-         Chúng ta không cần phải làm quen kiểu đó đâu
Chavonne mặc kệ sự mai mỉa của người thanh niên. Cô nhíu mày.
-         Có phải sáng nay anh ở nhà ga không?
Người thanh niên gật đầu, chân mày anh ta nhíu lại.
-         Phải! Sao cô biết?
Chavonne lẩm bẩm với chính mình: “Thì ra là anh ta…”
-         Cô nói gì vậy?
-         Không, không có gì – Chavonne kín đáo giấu một nụ cười – có một nhà trọ ở gần đây. Nhưng, anh có đi được không vậy?
-         Nếu đi bằng tay thì không được, cánh tay phải của tôi đã bị nhiễm trùng.
Chavonne bật cười nhưng khi anh ta đưa cánh tay lên thì cô không cười nữa. Thực sự là cánh tay đã bị nhiễm trùng.
Cô hốt hoảng, móc túi, lấy điện thoại ra:
-         Tôi gọi xe cứu thương nhé?
Người thanh niên hơi biến sắc, kéo tay cô lại:
- Không! Không cần đâu!
 
Bàn tay anh ta nóng quá. Chavonne rụt tay lại như phải bỏng. Cô cảm thấy mơ hồ có một luồng điện đang xẹt ngang mình. Chavonne chưa từng tin vào cái gọi là tình yêu sét đánh. Nhảm nhí. Những mối tình bền chặt mà còn bị phản bội, tình sét đánh thì chắc chỉ có bên nhau vài giây.
-         Sao anh không cho tôi gọi cấp cứu?
Người thanh niên quay mặt đi. Chân mày anh ta nhíu lại. Chavonne hiểu mình vừa nói một câu thừa thải. Cô thở dài. Hình như mình chẳng bao giờ nói cái gì cho đúng cả. Toàn trễ, toàn sớm hoặc hoàn toàn thừa thải.
Người thanh niên ngồi yên, nhìn xa xăm. Giữa hai người tự nhiên là một khoảng không yên lặng. Không ai biết nên mở lời với người đối diện thế nào.
Chavonne kín đáo liếc anh ta. Đẹp trai, dĩ nhiên. Lì lì và bướng bướng. Ánh nhìn tinh quái nhưng mệt mỏi và có gì đó phảng phất một nỗi kiêu ngạo đơn độc. Chavonne thấy ngạc nhiên vì mình quá tò mò về anh ta. Cô chưa bao giờ để tâm đến một ai như thế - đó chỉ là một người xa lạ. Một người thân, đôi khi còn chẳng cần quan tâm đến thế, huống hồ chi một người xa lạ.
Có tiếng còi xe cứu thương từ xa theo gió vẳng lại.
Chavonne kéo người thanh niên đứng lên.
-         Để tôi dìu anh đi. Tôi không nghĩ anh có thể lết nổi tới đó.
 
Bóng hai người đổ dài trên con đường vắng vẻ đến lạ thường.
Chavonne mơ hồ nghe tiếng trái tim mình đập những nhịp kỳ lạ. Như đó không phải là trái tim của Chavonne. Chavonne – mà Liên vẫn gọi là Chavonne băng giá.
 
Gió thổi một mùi hôi thối bốc vào mũi Chavonne. Cô nhíu mày.
-         Sao anh hôi quá vậy?
-         Tôi không hôi, cái thùng rác kìa, cô không thấy hả?
 
Vừa nói dứt câu, người thanh niên ngã lăn ra đất. Đầu anh ta chạm vào cái thùng rác.
Chavonne hốt hoảng:
-         Ối, anh đừng có xỉu chứ!
Không có tiếng trả lời cô.
 
CHƯƠNG 2: LIÊN

Trân trọng kính mời quý độc giả xem tiếp chương 2 lúc 0 giờ ngày 3 tháng 5 năm 2009.

Danh sách thảo luận

PAUL TRAN -paultranusa@hotmail.com 01/05/2009 20:57:05

Sao khong dua truyen len voi khoang cach ngan hon?

Lê Nguyên Anh -anh.le2983@gmail.com 01/05/2009 21:34:21

Nhanh nhanh có phần tiếp theo nhé Tác giả! Truyện có vẻ hấp dẫn đấy!

Pe_tun_9x@yahoo.com -Pe_tun_9x@yahoo.com 01/05/2009 21:37:49

Hai người này rốt cuộc sẽ như thế nào?

Nguyễn Như Ngọc -suoimo2077@yahoo.com 01/05/2009 21:40:19

Truyện hấp dẫn! Mong chờ phần tiếp theo!

Lê Viễn An -anvien2003@gmail.com 01/05/2009 21:55:21

Truyện hay quá! Post tiếp đi!!!!!

Chiase -chiase@hotmail.com 01/05/2009 21:58:13

Nói thật, chưa biết truệyn sắp kể về điều gì. Nhưng vẫn mong chờ phần sau. Vì có vẻ đây là 1 truệyn dài hấp dẫn!

La Nguyễn Quốc Vinh -quocvinh88@gmail.com 01/05/2009 22:00:16

Phần mở đầu gây tò mò quá! Muốn biết thêm về hai người này quá!

Thảo Hà Nội -thao_nihonjin@yahoo.com 02/05/2009 01:35:40

Ui, tác phẩm này mà được dựng thành phim thì hay nhỉ.. những cảnh quay sẽ rất ấn tượng, hi Thanks a lot

Họ tên (*)
Email (*)
Nội dung
Mã xác nhận
(*)
Theo dòng sự kiện
Các tin khác
Tin được quan tâm
Powered by: REDSUN IT :: ECOMMERCE SOLUTIONS, Nhà cung cấp giải pháp thương mại điện tử hàng đầu Vietnam thiet ke website, thuong mai dien tu, thiet ke web, E-commerce Solutions