Hãy biết yêu thương chữ kí của mình!
08/04/2009 08:14:31
(VIETKIEU.BIZ)- Đây là một câu chuyện khá phổ biến với những rắc rối quen gặp khi giao dịch với các ngân hàng thích thủ tục ở VN. Nhà báo Nguyễn Phong Việt đã kể lại nó bằng một giọng ôn tồn và nhiều ngẫm nghĩ. Có thể đặt tựa bài này theo kiểu khác: "Tôi đã lấy lại tiền của mình như thế nào?"
.jpg)
1. Buổi sáng, ghé chi nhánh VCB Phú Thọ (Tô Hiến Thành, Q.10) gần nhà để rút tiền. Cái job viết CW cho một chổ quen, bình thường vẫn lấy tiền mặt nhưng lần này lại đòi chuyển khoản cho bằng được, chẳng còn cách nào khác phải cho số tài khoản VCB mở từ hồi 2004 . Thẻ ATM thì gần 4 năm không dùng đến vì hồi đó ghét chuyện phải xếp hàng dài dằng dặc để rút tiền...của mình, thành ra quên mất tiêu luôn cái pass. Chỉ còn cách rút tiền trực tiếp tại quầy...Mọi công đoạn điền thông tin vào xong xuôi, đưa giấy rút tiền qua quầy...chờ đợi vài cái nhấp chuột, và cuối cùng thì một câu nói thốt ra kèm theo gương mặt lạnh lùng của bạn nhân viên: “Anh kí tên lại đi, chữ kí này khác với chữ kí lúc anh mở tài khoản”. “Có quan trọng lắm không em khi CMND anh đưa cho em mang gương mặt của anh, thông tin anh đã điền vào chính xác!”. “CMND có thể làm giả được anh à, đâu chứng minh được gì. Phải chữ kí đúng như khi anh mở tài khoản anh mới rút tiền được!”. Đã bắt đầu có hơi hướm nóng giận. Khi cái CMND không còn đại diện gì được nhân thân của mình thì trong ví chỉ còn lại đúng cái thẻ nhà báo (còn cà-vẹt xe và bằng lái lúc này đã vô nghĩa), thú thật là chưa bao giờ mình đi tác nghiệp mà dùng đến cái thẻ này, những lần hiếm hoi dùng nó là khi bị các chú police quởn đứng bên đường thổi vào hỏi thăm. Đặt cái thẻ màu đỏ ấy lên quầy, cô nàng nhân viên vẫn kiên quyết: “Không có gì xác thực được hết anh à”. Đã bắt đầu có hơi hướm crazy. Vậy xin lỗi em cho anh xem cái chữ kí cũ của anh để biết hình thù nó như thế nào. Để rồi ngay cả bản thân mình cũng bàng hoàng khi nhìn thấy chữ kí vào thời điểm 2004, chữ kí cũ kia rõ nét, tròn trịa và dễ nhìn. Nhìn lại chữ kí hiện tại, vẫn chữ kí ấy nhưng đã rối rắm và khó hiểu đến mức ngạc nhiên. Gần như không còn cách nào khác, phải đứng ngay tại quầy và bắt đầu tập kí lại chữ kí của mình, có lẽ là không dưới 10 phút để làm công việc ấy nhưng không tài nào kí lại giống như cũ được. Mở cánh cửa và bước ra ngoài lấy xe, trong lòng đã xác định là mất vĩnh viễn số tiền kia, và đương nhiên là chấp nhận delete luôn cái tài khoản đó.
2. Chạy xe đến tòa soạn mà vẫn cứ ấm ức. Vừa gửi xe vào đã chạy ra ngay trước cửa ngân hàng đối diện để đưa cái thẻ ATM cũ vào hú họa may đâu mình nhớ được pass thì rút tiền rồi hủy tài khoản luôn cũng tốt. Nhưng...mọi chuyện đã trở nên thú vị hơn, cô nàng nhân viên ở VCB Phú Thọ lúc nãy đã nhanh tay ra lệnh tạm khóa tài khoản. Thật sự là đã crazy. Lững thững đi vào, vừa leo đến bàn làm việc, mở máy tính xong là quyết định lấy ngay tờ giấy A4 tập kí lại ngay theo bản chữ kí mẫu lúc nãy đã xin mang theo. Gần 5 phút trôi qua, vẫn không ra hình thù chữ kí cũ được. Rồi ngay thời khắc đó chợt nhận ra, mình đừng nóng giận nữa, cứ hãy bình tĩnh lại, cứ hãy kí thật chậm, không có gì vội vàng hay phải nôn nóng...Thế rồi cuối cùng đã làm được, cho dù chữ kí chỉ giống hơn 80%. Lại phải chạy xuống, lấy xe chạy lại cái VCB Phú Thọ kia cho quãng đường dài gần 20 phút...
3. Trở lại quầy gặp cô nàng nhân viên, lại cũng phải mất thêm một series giấy rút tiền nữa mới cảm nhận được chữ kí của mình đã gần giống. Và hú hồn, sau khi nhận lại giấy rút tiền mới, cô nàng ấy trao đổi gì đó với một cô nàng ngồi bên cạnh và quyết định đồng ý cho rút tiền. Có lẽ lâu lắm rồi, giống như những ngày đầu mới đi làm và ghé phòng tài vụ để lãnh lương, tôi mới có cảm giác...hạnh phúc như thế nào khi cầm những tờ tiền – lẽ ra đã mất - trên tay. Trở sang quầy bên cạnh, làm thêm một động thái nữa là đổi luôn cái thẻ ATM mới kèm theo đổi pass, cũng lại phải mất thêm vài tờ giấy nữa mới kí chữ kí tương đối giống chữ kí cũ để cô nàng bên bộ phận này đồng ý cho đổi thẻ (vì nếu chữ kí không giống chữ kí cũ cũng không được đổi thẻ mới), rồi sẵn tiện xin đổi luôn chữ kí mới trong giao dịch tài khoản tại VCB vì gần như không còn tin được liệu một ngày nào đó gần đây mình còn kí chữ kí giống hôm nay không. Đổi bằng một chữ kí đơn giản hơn nhiều...
4. Chỉ có vài thắc mắc nhỏ muốn hỏi với VCB: khi khách hàng tự mình đến gửi tiền vào tài khoản của mình có được đòi là phải kí chữ kí giống chữ kí lúc mở tài khoản thì mới được gửi tiền hay không? Và nếu nhớ không lầm thì trong hợp đồng mở tài khoản tại VCB hoàn toàn không có dòng nào nói rằng: Kể từ thời điểm này về sau, nếu mà bạn kí chữ kí không giống với chữ kí này hôm nay thì bạn vĩnh viễn không bao giờ có thể rút tiền trực tiếp tại ngân hàng. Mọi giấy tờ chứng mình nhân thân đều là vô nghĩa, ngoại trừ chữ kí...
5. Vào cái thời khắc cô nàng nhân viên ngồi sau quầy kia lạnh lùng nói: “Không có gì xác thực được hết anh à”. Thú thật là tôi đã điếng hồn. Mọi thứ giấy tờ, gương mặt của mình ngày hôm nay (dù biết chắc là họ có lưu bản sao CMND với cái hình thẻ 3x4 trong profile thông tin khách hàng) tất cả đều không chứng mình được sự tồn tại của mình. Lúc này đây chỉ có chữ kí của tôi là quan trọng nhất, nếu không kí lại được chữ kí ấy, xem như mình đã trở về zero (ít nhất là với danh nghĩa chủ nhân của tài khoản kia)...
6. Một điều quan trọng nữa mà tôi nhận ra được từ sau buổi sáng đó. Chẳng có ai trong suốt cuộc đời này có thể kí một chữ kí giống nhau mãi mãi. Những biến cố trong cuộc đời đã và đang làm cho chữ kí của họ thay đổi theo từng ngày, có thể đẹp và rõ ràng hơn một chút nhưng cũng có thể rối rắm, loằng ngoằng và gần như không còn nhận ra. Nếu không tin, bạn hãy thứ lấy một chữ kí cũ cách đầy vài năm, đem so với chữ kí hiện tại của mình xem sao?
7. Bằng cách này hay cách khác, có thể bạn và tôi sẽ gặp nhiều nỗi tuyệt vọng trong cuộc đời này. Nhưng chỉ xin bạn ít nhất là hãy biết thương bản thân mình... mà một trong những hành động đơn giản nhất của sự yêu thương ấy, có lẽ là nên bắt đầu từ việc hãy biết yêu thương chữ kí của mình.